Anh hùng Hồ Giáo trong văn học và giáo dục


Sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 2 có bài “Đàn bê của anh Hồ Giáo”

“Đã sang tháng ba, đồng cỏ Ba Vì vẫn giữ nguyên vẻ đẹp như hồi đầu xuân. Không khí trong lành và rất ngọt ngào. Bầu trời cao vút, trập trùng những đám mây trắng ...

Hồ Giáo đứng đã lâu trên đồng cỏ. Đàn bê ăn quanh quẩn ở bên anh.

Giống như những đứa trẻ quấn quýt bên mẹ, đàn bê cứ quẩn vào chân Hồ Giáo. Chúng vừa ăn vừa đùa nghịch. Những con bê đực, y hệt như những bé trai khoẻ mạnh, chốc chốc lại ngừng ăn, nhảy quẩng lên rồi chạy đuổi nhau thành một vòng tròn xung quanh anh ...

Những con bê cái thì khác hẳn. Chúng rụt rè chẳng khác nào những bé gái được bà chiều chuộng, chăm bẫm, không dám cho chạy đi chơi xa ... Chúng ăn nhỏ nhẹ, từ tốn. Thỉnh thoảng, một con, chừng như nhớ mẹ, chạy lại chỗ Hồ Giáo, dụi mõm vào người anh nũng nịu. Có con còn sán vào lòng anh, quơ quơ đôi chân lên như là đòi bế.”

Anh hùng Hồ Giáo là ai? Vì sao một người chăn trâu, chăn bò lại được hai lần nhà nước phong danh hiệu Anh hùng Lao động. BQT Website xin tóm lược về người Anh hùng này cho độc giả và cho các bạn học sinh được rõ hơn.

Hồ Giáo (1930 - 14 tháng 10 năm 2015), là đại biểu Quốc hội các khoá IV, V và VI. Ông là người duy nhất trong ngành chăn nuôi gia súc được nhà nước Việt Nam phong danh hiệu Anh hùng Lao động hai lần vào năm 1966 và 1986.

Hồ Giáo sinh tại thôn Bình Thọ, xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh, Quảng Ngãi.

Ông là con cả trong gia đình có 6 người con. Năm 12 tuổi ông đi ở, làm thuê cho địa chủ.

Năm 1948 ông tham gia Việt Minh tại địa phương.

Năm 1954 ông tập kết ra miền Bắc, ở Sư đoàn 350 bảo vệ Hà Nội.

Năm 1990 ông nghỉ hưu, Sông Bé có 1404 con trâu Mura, nhưng đến 2008 chỉ còn 40 con. Khi nghỉ hưu, ông được Thủ tướng Phạm Văn Đồng cho 15 con trâu Mura về Quảng Ngãi nuôi tại trại trâu Hành Thuận, huyện Nghĩa Hành, để nhân giống và giao cho các huyện trong tỉnh. Ông cũng nhân giống cỏ voi có năng suất và chất lượng tốt dùng nuôi trâu bò lấy sữa.

Ông Hồ Giáo nuôi bò, nuôi trâu giỏi đến mức được hai lần phong Anh hùng Lao động. Nhưng những người sống gần gũi với ông, biết đến ông, có thể hiểu rằng, ông làm việc không phải vì mục đích đạt được một danh hiệu, không phải vì lời khen, vì bổng lộc và càng không phải vì hư danh. Thậm chí, ông không quan tâm đến những thứ đó, nó ở bên ngoài suy nghĩ trong veo của ông. Trong veo cho đến khi chết.

Người ta gọi ông là “người chăn trâu vĩ đại”, nhưng hình như ông chẳng biết gì về sự vĩ đại của chính mình.

Những giai thoại về Anh hùng Hồ Giáo còn nhiều trong các trang sách, trong những câu chuyện kể, chuyện gì cũng dễ thương, xúc động. Hồ Giáo làm việc là vì tình yêu, niềm say mê của mình, không hề muốn giáo dục ai, nhưng bản thân ông là một cuốn sách giáo dục công dân về tình yêu lao động và tinh thần trách nhiệm. Ở đây, tình yêu lao động không phải là lý thuyết mà là thực tế, như ông yêu đàn trâu, đàn bò và lo lắng cho chúng nhiều đêm mất ngủ.

Hồ Giáo yêu đàn trâu đến mức ông không đến thì chúng nó nổi khùng quậy phá.

Bí quyết của anh hùng Hồ Giáo thật đơn giản, hãy yêu thương đàn bò thì chúng sẽ yêu thương ông. Bí quyết đó cũng chính là tinh thần trách nhiệm, là sự tận tâm, tận lực với công việc.

Rất lạ lùng là có một vị anh hùng hai lần được tuyên dương, nhưng không biết đi xe máy, xe đạp, chỉ đi bộ. Cuối đời cũng chỉ sống trong căn nhà giản dị, chỉ giữ một thứ duy nhất cho đến chết, đó là lời hứa với Thủ tướng Phạm Văn Đồng về trách nhiệm phát triển một đàn trâu trên quê hương của mình.

Nhiều người đến đưa tiễn ông, không phải đến vì thủ tục, vì nhiệm vụ. Nhiều bài viết về ông, nhưng không do ai “chỉ đạo”, mà đều xuất phát từ sự kính trọng, yêu mến chân thành.

Không phải ai ra đi cũng có được sự thương tiếc như thế, cho dù họ quyền thế, chức tước cao xa. Thậm chí có thể còn là sự “hoan hỉ” của nhiều người.

Cho nên, bài học Hồ Giáo không chỉ dừng lại ở tình yêu lao động, mà còn là nhân cách sống, là đạo làm quan, là đạo làm người.

DTDHL NEWS